Truyện ngắn: Thằng nhà quê.

Thứ năm - 29/04/2021 10:31
Ban biên tập website trường THCS Hoàng Xuân Hãn giới thiệu cùng bạn đọc Truyện ngắn: Thằng nhà quê của em Đoàn Minh Đức - 8A

      Hải sinh ra  trong một gia đình có bố làm thợ đánh cá ở một vùng quê duyên hải miền Trung. Cuối năm lớp mười, tai họa đột nhiên ập tới gia đình của Hải. Bố của Hải bỗng gặp tai nạn trong một lần đi biển. Kết quả là bố của Hải phải bỏ mạng. Đây như là một tin sét đánh. Từ đây, ba anh em Hải phụ thuộc vào đôi vai gầy gò của mẹ. Vì vậy Hải quyết định bỏ học theo các anh, các chú ra khơi nối nghiệp bố. Thấy Hải thua thiệt với các bạn, một hôm cậu ruột  nhà ở thành phố về bảo với mẹ Hải: “Chị cho tôi đưa cháu lên học để nay mai đỡ kiếp lênh đênh biển cả”. Không phụ lòng tốt của gia đình cậu mự, Hải gạt nước mắt, hứa với mẹ và hai em sẽ học thật giỏi.
      Lên thành phố, được sự quan tâm của gia đình cậu mự, sự tận tình của cô giáo, Hải đã cố gắng chăm chỉ học tập và kết quả như lời hứa với mẹ và hai em buổi chia tay. Nhưng Hải học giỏi lại là một bi kịch, bởi Hải bị một số bạn bè trong lớp ganh ghét. Hải thường xuyên nghe: “Ôi cái đứa mồ côi cha! Đứa nhà quê!”. Nhưng sự phân biệt, ganh ghét của một số bạn trong lớp không làm Hải sa sút học hành.
      Sang học kì hai lớp mười một, thằng Tuấn lớp trưởng bất ngờ chuyển trường vì lí do gia đình. Cô giáo chủ nhiệm và cán sự lớp quyết định đưa Hải lên thay Tuấn. Quyết định bất ngờ này được số đông thành viên của lớp đồng ý. Chỉ có tôi, thằng Hưng da đen, thằng Thái tóc xoăn là không bằng lòng. Vì chúng tôi muốn con Linh lên làm lớp trưởng cộng với  chúng tôi cũng không ưa nó từ lúc nó mới chuyển vào đến giờ. Một hôm trong giờ sinh hoạt cuối tuần , cô giáo chủ nhiệm có việc bận, giao cả lớp tự quản. Thấy cô giáo đi vắng, thằng Hưng da đen được đà làm mưa làm gió:      
      - Cả lớp ta có 35 người, không ai lên làm được lớp trưởng hay sao mà để tên nhà quê mồ côi cha này lên thay. Tụi tao không nghe nó đâu!
      Dứt lời thằng Hưng nắm tay tôi cùng với thằng Thái chạy đi bỏ giờ sinh hoạt, tới quán ăn vặt bên đường ngồi ăn tới  trưa.
      Ngày hôm sau cô giáo chủ nhiệm và thằng Hải đến nhà ba đứa chúng tôi, thông báo sự việc làm cho chúng tôi bị mắng một trận. Tối đến thằng Long điện thoại cho tôi nói về việc làm mà nó cho là”thòi boi” của Hải. Cũng từ đó bố mẹ cấm không cho tôi không được chơi với thằng Hưng da đen và thằng Thái tóc xoăn.  Nhưng nói gì thì nói chúng tôi cũng là một tóp bạn được sinh ra rồi lớn lên trong cùng một con phố, cùng nhau học từ mầm non tới bây giờ, nên với chúng tôi thì người thành phố chính hãng thì bao giờ cũng tự cho mình một cái tôi đầy cao ngạo, còn thứ như thằng Hải là đồ nhà quê. Vào chiều thứ  bảy, biết tin thằng Hải đạp xe về quê, ba đứa chúng tôi chặn đón tại một ngã tư vắng vẻ. Nhìn thấy chúng tôi thằng Hải tỏ rõ sự sợ hãi:
      - Các cậu đến đây làm gì…?
      Câu hỏi chưa dứt, Hải bị thằng Hưng da đen và thằng Thái tóc xoăn nhảy vào đấm đá túi bụi. Hải ngã xuống đường mặt sưng tấy. Tôi sợ hãi đỡ Hải dậy. Hải nhìn mặt tôi khuôn mặt đầy vẻ hận thù nói: “Đồ độc ác!!!!”, rồi lặng lẽ đạp xe ra khỏi thành phố. Bóng Hải xa dần...
      Ngày hôm sau không thấy Hải tới trường, cô giáo chủ nhiệm và cả lớp chẳng rõ nguyên nhân. Rồi bước sang ngày thứ ba, thứ tư Hải vẫn vắng mặt không lí do. Sang sáng thứ năm, tôi, thằng Hưng da đen, thằng Thái tóc xoăn có giấy triệu tập của Ban giám hiệu nhà trường. Chúng tôi vừa tới cửa văn phòng thì thấy thầy hiệu trưởng khuôn mặt đăm chiêu đã ngồi sẵn ở bàn. Chúng tôi lo lắng bước vào. Thầy nói :
      - Chiều thứ bảy vừa rồi ba em đón đường để đánh bạn Hải phải không?
      Hưng da đen, Thái tóc xoăn cúi mặt xuống. Tôi ngập ngừng trả lời:
      - Thưa thầy, em đứng ở ngoài còn bạn Hưng và bạn Thái đánh bạn Hải ạ.
      Thầy hiệu trưởng nhìn tôi:
      - Em đứng ngoài a dua cổ vũ chứ gì. Bên cạnh các em có người bạn như Hải, gia đình gặp khó khăn mà bạn ấy vẫn học giỏi chăm ngoan. Các em nhìn lại các em đi, nhà có điều kiện, bố mẹ cho ăn học đàng hoàng, mà còn không biết quý, đã không cố gắng học tập lại thêm tính đố kị. Đáng lẽ sự cố gắng của bạn ấy chúng ta phải giúp đỡ và quý trọng chứ.  Thầy rất thất vọng về các em! Thầy sẽ làm việc với phụ huynh ba em vào chiều nay.
      Ba đứa chúng tôi được trả về lớp. Sân trường nắng gắt! Từ đâu một con ve sầu đổ nhạc rồi cả đoàn ve dấu mình trong kẻ lá cùng cất tiếng râm ran. Báo hiệu một năm học sắp kết thúc .
      Trưa hôm đó từ trường về nhà tôi cứ thổn thức và chìm đắm trong suy nghĩ miên man. Lương tâm mách bảo tôi phải làm một việc gì đó để bù đắp cho tội lỗi. Tôi nhớ là lúc sáng lúc vào phòng thầy hiệu trưởng, tôi thấy trên bàn có hồ sơ học sinh của Hải trong đó có ghi địa chỉ nhà:... Tôi đánh liều quyết định đến nhà Hải sau khi đập con heo đất và để lại tờ giấy xin phép bố mẹ trên bàn. Trời xế chiều, lần theo địa chỉ của Hải tôi lặng lẽ tìm về quê biển. Lúc trời chạng vạng, tôi có mặt tại chợ cá. Hôm nay biển động, không có cá lớn. Phiên chợ chỉ có mấy người phụ nữ tầm tuổi mẹ tôi bưng từng mớ cá nhỏ mời khách. Tôi hỏi một người:
      - Cô ơi cho cháu hỏi cô có biết nhà cô Hoa có bạn Hải đi học trên thành phố không ạ.
      Cô nhìn tôi, thấy không có gì đáng nghi cô mới bảo:
      - Cháu là bạn của Hải à?
      Tôi ngỡ ngàng, hóa ra người đó là mẹ Hải. Cô gửi lại mớ cá cho người phụ nữ khác. Cô bảo tôi đi theo cô. Dọc đường cô chùng hẳn xuống:
      - Không rõ Hải gây gổ với bạn nào mà mặt mày sưng bầm. Bác nghe nói ở thành phố phức tạp lắm hả cháu.
      Tôi không biết trả lời ra sao đành im lặng bước theo. Đến nơi, tôi lặng  nhìn nhà Hải, căn nhà cũ kĩ khiêm tốn nép mình sau mấy cây dừa cũng cũ kĩ không kém. Vào nhà, tôi thấy Hải mặt đỏ như vỏ cua um đang ngồi bên hai đứa em vừa quạt than nướng cá. Cái cặp sách vẫn nằm bên bếp than hồng. Tôi sợ Hải thấy tôi lại nhớ đến ngày tôi đánh nó, Hải lại đuổi tôi đi. Nhưng không phải như tôi nghĩ. Thấy tôi, Hải đứng hình mấy giây rồi dừng tay và cười tươi như chưa bao giờ có chuyện gì xẩy ra. Hải xách ra hai con cá nướng còn nóng hôi hổi và một bát nước mắm thơm lừng rồi bẻ đôi con cá mời tôi cùng ăn. Tối hôm đó tôi ngủ chung với Hải trên một cái giường nhỏ. Nhà lợp tôn, nhưng không khí mát mẻ vô cùng. Trên bàn thờ bức ảnh của bố Hải như đang dõi theo chúng tôi. Ngoài kia tiếng sóng vỗ vào bờ tha thiết. Tôi với Hải trò chuyện cả đêm. Tôi xin lỗi Hải về chuyện hôm trước.  Hải làm như quên hết mọi chuyện. Đêm đó dường như chúng tôi không ngủ. Sáng hôm sau, năm giờ sáng, tôi cùng Hải lên phố.
      ... Sáng hôm sau lớp lại vắng mặt thằng Thái tóc xoăn và thằng Hưng da đen. Chiều tôi đến nhà chúng nó, cả hai đứa nó đều mặt lầm lì, đáp:
      - Hai tao thà bỏ học chứ không thể nhìn mặt thằng nhà quê , mồ côi làm lớp trưởng.
      Thông điệp này nhanh chóng đến tai Hải, hai ngày hôm sau Hải quyết định chuyển về học ở trường quê. Trước khi nhận quyết định này, ông cậu ruột và Hải đã đến chào tiễn biệt lớp. Ông bịa ra  một lí do đơn giản:
      - Mẹ Hải bị ốm nặng, nên cháu phải chuyển về trường gần nhà để có điều kiện chăm sóc mẹ.
      Cuối buổi học cả lớp ôm lấy Hải khóc nức nở. Có lẽ là tôi là đứa khóc nhỏ nhất. Sau đó tôi và cô giáo đến gặp riêng Hải. Hải nói:
      - Không ai cản được con đường học tập của em. Nhưng nếu vì em mà hai bạn ấy bỏ học thì thà em bỏ học còn hơn. Từ đó lớp tôi vắng bóng Hải.
      Thời gian thắm thoắt trôi đi. Năm học cuối cấp lại đến, rồi kết thúc. Thằng Thái, thằng Hưng trượt tốt nghiệp, chúng nó vào Nam làm lơ xe cho một tỉ phú. Nghe đâu, bởi cái tính không thật thà và hay chụp giật nên làm được một tháng thì bị chủ đuổi. Còn tôi và tốp bạn lo toan ôn thi  đại học. Tôi thi trượt đại học, lên đường vào lính nghĩa vụ quân sự. Xong hai năm tôi trở về là đủ nghề nhưng tương lai mờ mịt. Cuối cùng nhờ sự định hướng của ôn bác ruột, tôi vào học một lớp vệ sĩ. Vừa tốt nghiệp khóa học, thì một hôm thấy ti vi phát dòng thông tin dưới bản tin:”Công ty Bưu chính viễn thôngA cần tuyển người … độ tuổi…làm bảo vệ”. Tôi mừng quá, nộp hồ sơ ngay. Nhiều người thấy thế đã trề môi: “Trời ạ. Việc ngon đâu đến lượt mày”. Nhưng thật bất ngờ, hai tuần sau tôi có giấy tiếp nhận. Vận may đến quá bất ngờ khiến tôi mừng đến phát khóc lên được. Đúng ngày hẹn tôi ăn mặc chỉnh tề cầm hồ sơ lên công ty. Tới cổng, người đầu tiên tôi gặp là ông trưởng ban bảo vệ. Nhìn tôi ông nói:
      - Thông báo tuyển người, mới mười lăm ngày mà có tới gần năm trăm người nộp hồ sơ xin. Toàn người tốt nghiệp các trường vệ sĩ nổi tiếng ra. Khó lắm mới trúng tuyển đấy nhá. Thời buổi này không tiền thì cũng phải thân quen. Cậu có chỗ là nhờ có ôn trưởng phòng tổ chức đứng ra bảo lãnh đấy nhé!
      Tôi ngạc nhiên nghĩ: “Chắc bác ấy nhầm. Chứ tôi chẳng có ai thân quen cả. Hôm trượt đại học bố mình còn nói: “Sinh ra không phải con trời / Tự thân mà bước vào đời nghe con” cơ mà”! Tôi cầm hồ sơ đi vào. Trước mắt tôi cửa phòng của ông trưởng phòng tổ chức đóng kín trong thật uy nghiêm. Tôi gõ của. Phía trong có tiếng trả lời:
      - Xin mời vào!
      Tôi hồi hộp đẩy của và giật thót như không tin ở đôi mắt của mình. Từ cái ghế xoay, trưởng phòng điềm đạm quay ghế nửa vòng. Đó là Hải. Thật không ngờ , tám năm trôi qua tôi gặp lại Hải với một vị trí như vậy. Hải vẫn thân mật như quên biệt những kỉ niệm trong quá khứ:
      - Mình về làm được hai năm thì được bổ nhiệm chức danh trưởng phòng tổ     chức. Hôm tiếp nhận hồ sơ thấy tên của cậu...
      Kể từ đó tôi và Hải lại làm việc cùng nhau. Thỉnh thoảng vào ngày nghỉ, Hải lấy xe đưa tôi về miền quê biển ăn hải sản và thăm gia đình tôi. Những lúc nghỉ về một nông nỗi tôi lại thấy ngượng ngùng, nhưng tôi tin thời gian sẽ xóa nhòa tất cả.
      Một đêm cuối thu, hôm ấy là phiên trực của tôi. Khoảng hai mươi giờ đêm thì có mưa rào, tôi bèn rủ cái bạt che mấy cái phụ kiện. Đang che thì thấy hai bóng đen lóp ngóp ngồi trên xe máy của một nhân viên trong cơ quan. Tôi hô:
      - Ai?
      Thì tên cầm lái đã lên xe vù ga vèo ra khỏi cổng. Tôi lấy lại sự bình sinh, dùng xe máy của mình rượt đuổi theo. Bị rượt đuổi chúng nó quẹo vào một con hẻm. Tôi bám riết cua xe theo. Khi hai xe ngang nhau tôi rướn người, bằng một miếng võ thuật tôi quật ngã tên cầm lái. Tên ngồi sau bỏ chạy thục mạng. Dựng mặt tên cướp dậy, tôi định chưởng tiếp đòn nữa thì có tiếng thì thào:
      - Mày quên tao rồi sao. Tao là Thái tóc xoăn đây. Biết mày trực, tao và thằng Hưng da đen đã rình rập mấy hôm. Thằng Hải nhà quê mồ côi cha lại là sếp mày hả.
      Tôi tức tối hét lên:
      - Đồ khốn nạn!!!
      Trả xe vào chỗ cũ. Thái không dám nhìn mặt tôi, cúi đầu biến mất vào trong bóng tối.
      Trở lại phòng trực, tôi nằm bất động như để sự việc ngủ yên trong kí ức. Rồi tới lúc giao ca tôi vẫn im lặng.
Tuần sau, chuẩn bị ra về, Hải gọi tôi lên gặp. Vào phòng vẻ mặt trầm tư, Hải ra hiệu tôi khép cửa. tôi bắt đầu thấy lo. Hay là...?
      - Này Vũ, có tin gì về Thái tóc xoăn và Hưng da đen không? Nghe bảo chúng nó chưa nghề nghiệp gì cả. Có tin gì thì báo mình nhé! Thôi cậu về đi kẻo muộn, trời trở gió rồi đấy!
      Hải vẫn ấm áp như thế!
      Rồi một hôm, trong lúc tôi đang trực sáng, tôi nghe tiếng gọi của một người giao thư. Tôi ra nhận, người giao thư bảo gửi cho …. Tôi nhận thư,địa chỉ ở nước Nhật xa xôi. Mở ra, đó là thư của thằng Thái tóc xoăn: “...Bọn tao xấu hổ quá, không dám nhìn mặt mày. Không giám gọi điện. Mày thông cảm, nhờ mày một chuyển lời xin lỗi của bọn tao tới thằng Hải nghe!”
      Vẫn là quán nhậu quen thuộc bình yên bên bờ biển, Hải gọi bốn ly và kéo thêm hai ghế. À, hôm nay Hải có thêm khách! Sao lại có sự khác biệt vậy nhỉ? Từ trước giờ chỉ tôi và Hải?
      - Nào chúng mình uống! Tiếng Hải đưa tôi về thực tại. Tôi buột miệng:
      - Khách đã đến đâu?
      - Hôm nay mình và cậu sẽ uống cùng Thái tóc xoăn và Hưng da đen!
      Hải cười, tôi chưa bao giờ thấy Hải cười đẹp đến vậy!


 

Tác giả bài viết: Đoàn Minh Đức - 8A

Tổng số điểm của bài viết là: 34 trong 10 đánh giá

Xếp hạng: 3.4 - 10 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Gửi phản hồi
Thống kê truy cập
  • Đang truy cập63
  • Máy chủ tìm kiếm7
  • Khách viếng thăm56
  • Hôm nay7,226
  • Tháng hiện tại315,639
  • Tổng lượt truy cập9,938,304
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây